Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Một ngày mới ...

Chỉ còn vài ngày nữa là tạm biệt La Vie, tạm biệt những ngày thức khuya dậy sớm, tạm biệt đường 5, tạm biệt bãi gửi xe và những người đồng nghiệp. Hành lý của buổi chia tay là gạo, là sấu, là khoai, là biết bao tình thương mến của mọi người. Mỗi ngày mới đến lại thêm một chút buồn, một chút nao nao của buổi chia tay. Nhanh thật, thời gian như thoi đưa, mới hôm nào vào làm việc mà giờ đã được 1 năm.
Mấy năm làm ở trường, ra đi không chút lưu luyến. Vậy mà ở đây, chỉ 1 năm, hành trang đã đầy những thương yêu trìu mến. Rồi em sẽ nhớ lắm mọi người ơi.
Một tuần nay, đầu óc u ám. Quyết định đi một con đường mới, chưa từng đi bao giờ, chưa được chỉ dẫn lần nào, liệu có quá sức em không? Mà em là đứa ham chinh phục, lẽ nào không tìm được hướng đi cho mình? Hơn 7 năm học hành, 3 năm làm nghề mình được học, không thể nói không gắn bó, không yêu quý. Nhưng dường như là duyên, là số phận khi nhận được sự nhiệt tình như thế. Người ta biết mình không được đào tạo chuyên ngành mà vẫn tin tưởng mình thế, không lẽ nào mình không dám chấp nhận thử thách.
Chồng thì lúc nào cũng muốn vợ được nói, được cười, được cãi. Lại muốn mình và con được chăm sóc, được tận hưởng cuộc sống gia đình ấm cúng sau mỗi buổi đi làm về. Vậy là ủng hộ vợ, động viên vợ mà không hay vợ đang rối bời.
Thôi thì cứ thử xem sao. Ai gặp em cũng bảo em làm việc đó là đúng sở trường. Ôi trời ơi, em ngại lắm. Ngại học, ngại đến trường, ngại phải dấn thân vào một cuộc chinh phục mới. Chồng em bảo số em phải học đến già, có lẽ nào lại đúng?

Không có nhận xét nào: