Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2007

Cuối tuần

Mấy hôm nay trời oi bức kinh khủng. Tối thứ sáu chợt nhớ mình chưa chuẩn bị gì cho buổi liên hoan chia tay ở cty. Thỏ thẻ rủ ba và con đi BigC. Con thì khỏi nói, chỉ cần nghe đến từ "đi" là lập tức tươi tỉnh, dù đang ở trong bất kỳ trạng thái nào: buồn ngủ, khóc, quấy. Cả nhà thẳng hướng Phạm Hùng.
Ôi chao, người ở đâu ra mà rõ là đông, như kiểu trại tỵ nạn tập trung đi vượt biên ở Đồ Sơn ngày trước. Mãi mới thấy ba lò dò từ bãi gửi xe ra. Cả nhà theo dòng người chen chúc lên tầng 2. Eo, đúng là hâm chưa, đang ở nhà mát mẻ, rộng rãi.
Sáng Chủ nhật, cả nhà ưỡn ẹo mãi mà không ra được khỏi phòng. Trời thì nóng thế kia, nắng thì to thế kia, tại sao phải chịu đầy ải nhỉ?
Hỏi con muốn ăn gì? Câu trả lơì muôn thưở (luôn làm mẹ sợ mỗi sáng Chủ nhật): phở. Định đi lên phở Cường - Hàng Muối nhưng đến Giảng Võ thì không chiu nổi sự âu yếm của ông mặt trời, đành vào Vuông. Từ hồi có quán này ở Giảng Võ, hình như Chủ nhật nào nhà mình cũng có mặt ở đây. Nhiều đến độ mẹ chỉ cần nghe đến từ này đã thấy sợ hãi. Và cũng lâu rồi, mẹ chỉ ngồi nhìn hai ba con ăn mà thôi. Hôm nay mẹ cũng đói, vậy là 3 bát phở, 1 đĩa quẩy, 2 cốc trà đá đã trôi vào dạ dày. 40 phút ngồi quán. Nhà mình lại nhanh chân chạy về, chui vào phòng và nhớ ra rằng chưa có gì bỏ bụng lúc ngủ dậy. Mẹ lại lồm cồm bò đi. Hôm nay đi hẳn xe không động cơ nhé, cho khoẻ chân. 11h, chợ không còn gì, chỉ còn ít ngao. Nhớ món chao ngao ăn hôm đi Cửa Lò, đành vậy.
Lần nào đi chợ, mình cũng tốn 2/3 ngân sách cho hoa quả. Nhãn, mận, quýt, đủ cho 1 ngày nhấm nháp.
Buổi trưa, cả nhà chuẩn bị đi ngủ. Ông bà đang nằm nói chuyện. Gấu dõng dạc nói vọng vào: Ông bà đừng nói chuyện nữa, để cho gia đình cháu ngủ. Ối giời, ngất với con.
Chiều rồi, mưa mát quá.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Công bằng

Công bằng là :
- Ba thuyết phục được con gái để mẹ đọc 1 truyện, ba đọc 1 truyện trước khi đi ngủ.
- Mẹ nhắm mắt vờ ngủ để ba tự là quần áo.
- Mẹ nấu cơm còn ba rửa bát.
- Ba tắm cho con còn mẹ lấy khăn tắm và mặc quần áo cho con.
Đôi khi mẹ mắng ba nhỏ nhen nhá, cái gì cũng phải làm với sự hỗ trợ của vợ. Ba đang đọc truyện cho con trước khi đi ngủ, mẹ trốn ra ngồi máy tính. Chỉ được vài phút lại thấy con gọi, mẹ biết ngay là ba xui. Ba đọc truyện cho con, mẹ nằm cạnh đọc sách của mẹ, ba lại thủ thỉ để con bắt mẹ nhổ tóc cho ba, khám mụn cho ba. Ôi, sao mà ba xấu tính thế.
Nhưng nói vậy thôi chứ mẹ lại yêu ba nhất khi ba giở trò. Trông ba nham nhở, tự đắc đến buồn cười. Ba làm mẹ vui, làm con cười, làm cho hạnh phúc cứ lan toả trong ba thành viên của gia đình mình.
Nhiều khi mẹ cũng cảm ơn cuộc sống đã tặng ba cho mẹ, cho con. Để mẹ thấy ấm áp mỗi khi về nhà, để mẹ thêm vững tin vào cuộc sống, để mẹ đi qua mọi cám dỗ một cách oai vệ.

http://nhacso.net/Music/Song/Thieu%2DNhi/2005/12/05F5FF1F/

Ba là cây nến vàng
Mẹ là cây nến xanh
Con là cây nến hồng
Ba ngọn nến lung ling
Thắp sáng một gia đình.
Gia đình, gia đình
Ôm ấp ta những ngày thơ
Cho ta bao nhiêu niềm thương mến
Gia đình gia đình
Vương vấn bước chân ra đi
Ấm áp trái tim quay về.
Gia đình, gia đình
Ôm ấp ta những ngày thơ
Cho ta bao nhiêu niềm thương mến
Gia đình gia đình
Bên nhau mỗi khi đớn đau
Bên nhau đến suốt cuộc đời.
Lung linh lung linh tình mẹ tình cha
Lung linh lung linh, cùng một mái nhà
Lung linh lung linh cùng buồn cùng vui
Lung linh lung linh, hai tiếng gia đình

Một ngày mới ...

Chỉ còn vài ngày nữa là tạm biệt La Vie, tạm biệt những ngày thức khuya dậy sớm, tạm biệt đường 5, tạm biệt bãi gửi xe và những người đồng nghiệp. Hành lý của buổi chia tay là gạo, là sấu, là khoai, là biết bao tình thương mến của mọi người. Mỗi ngày mới đến lại thêm một chút buồn, một chút nao nao của buổi chia tay. Nhanh thật, thời gian như thoi đưa, mới hôm nào vào làm việc mà giờ đã được 1 năm.
Mấy năm làm ở trường, ra đi không chút lưu luyến. Vậy mà ở đây, chỉ 1 năm, hành trang đã đầy những thương yêu trìu mến. Rồi em sẽ nhớ lắm mọi người ơi.
Một tuần nay, đầu óc u ám. Quyết định đi một con đường mới, chưa từng đi bao giờ, chưa được chỉ dẫn lần nào, liệu có quá sức em không? Mà em là đứa ham chinh phục, lẽ nào không tìm được hướng đi cho mình? Hơn 7 năm học hành, 3 năm làm nghề mình được học, không thể nói không gắn bó, không yêu quý. Nhưng dường như là duyên, là số phận khi nhận được sự nhiệt tình như thế. Người ta biết mình không được đào tạo chuyên ngành mà vẫn tin tưởng mình thế, không lẽ nào mình không dám chấp nhận thử thách.
Chồng thì lúc nào cũng muốn vợ được nói, được cười, được cãi. Lại muốn mình và con được chăm sóc, được tận hưởng cuộc sống gia đình ấm cúng sau mỗi buổi đi làm về. Vậy là ủng hộ vợ, động viên vợ mà không hay vợ đang rối bời.
Thôi thì cứ thử xem sao. Ai gặp em cũng bảo em làm việc đó là đúng sở trường. Ôi trời ơi, em ngại lắm. Ngại học, ngại đến trường, ngại phải dấn thân vào một cuộc chinh phục mới. Chồng em bảo số em phải học đến già, có lẽ nào lại đúng?

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2007

Hà nội - Ngõ vắng



Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn
Một tiếng nói yêu thương, cho lòng thêm tơ vương
Một đám lá thu bay, rắc vương đầy ngõ vắng
Một chùm hoa trưa nắng, xôn xao cả lòng tôi

Tôi yêu đời, làm một bông hoa nắng
Tôi yêu người, làm ngõ vắng dịu êm
Trong yên lặng, mà lại mênh mông lắm
Hãy ngước nhìn kìa trời xanh bao la !

Vì nắng mãi nên mưa
Gội trưa hè loang nước
Vì muốn nói với nhau
Nên nhìn nhau thêm lâu
Chiều ngõ vắng xôn xao
Có thêm bầy bé gái
Cùng nhảy dây khoe áo
Giăng hoa ngập hồn tôi

Khi con người để lòng yêu ngõ vắng
Thêm rung động, được đứng ngắm trời mây

Ai đã từng một lần qua nơi ấy
Khi xa rồi lòng bỗng thấy xôn xao !


Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2007

Hành động kỳ lạ

Buổi sáng bao giờ cũng là lúc thảnh thơi nhất trong ngày của mẹ. Hai mẹ con cứ ôm nhau nằm ngủ, mặc kệ thời gian, mặc kệ ông mặt trời chiếu những cái nhìn gay gắt xuống trái đất. Mẹ con mình cứ tự chiều nhau, con nhỉ.
Sáng dậy, con vặn vẹo mãi chưa chịu xuống giường, mẹ đi chuẩn bị bữa sáng (1 cốc sữa) cho con. Tự nhiên thấy con xăm xăm đi vào toalet. Mọi lần vào, bao giờ con cũng đòi đi dép cho đỡ ướt chân, vậy mà lần này không thấy ý kiến gì. Mẹ hỏi thì nhận được vài câu lầm bầm không rõ. Mẹ cũng kệ, lẳng lặng theo con. Thấy con mở vòi nước, giờ đôi tay nhỏ xíu hứng nước và vỗ lên mặt, vài lần. Buồn cười quá.
Rồi con tự động khoá vòi nước, ra phòng khách ngồi. Lúc ấy mẹ mới hỏi:
- Gấu vừa vào toalet làm gì thế con?
- Con mở nước
- Để làm gì thế?
- Con cho nước lên mặt để cho tỉnh ngủ.
Ôi chao, con gái mẹ học cái đó ở đâu vậy nhỉ? Yêu quá là yêu.

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2007

Con gái yêu của mẹ


Dạo này con gái người lớn lắm cơ, ăn nói cũng đầu đuôi và có ý nghĩa lắm. Buổi trưa mẹ cho con lên đón ba đi ăn trưa, con hỏi:
- mẹ ơi, ba đang đi làm mà, mẹ con mình lên ba bị bác giám đóc đánh thì sao? (cái này bị nhiễm từ mẹ. Mỗi khi mẹ đi làm mà con đòi, mẹ lại mang bác giám đốc ra doạ dẫm)
- không con ạ, buổi trưa mọi người đều được nghỉ để ăn cơm
- ơ, ăn bún chứ mẹ
- mẹ tưởng Gấu thích ăn phở
- ăn phở nhiều rồi mẹ ạ, hôm nay chuyển sang ăn bún.
- ừ thì ăn bún.
- mẹ ơi, ở cty ba có giường để trưa đi ngủ không? ăn bún xong rồi về ngủ?
- không con ạ.
- Thế ba không ngủ à? Thế thì mệt lắm mẹ nhỉ.
Ôi con tôi.
Cả nhà xà vào hàng bún. Con gái mẹ đĩnh đạc cầm đũa ăn một mình. Giờ đi đâu ăn uống, mẹ không còn phải quan tâm nhiều đến con như trước. Cứ để con tự ăn cho đến khi con lại là em bé, đòi mẹ xúc cho con. Yêu quá là yêu.
Mỗi khi đi làm, gọi điện về nghe con nói chuyện, mẹ thấy bao mệt mỏi tan biến hết. Chỉ còn lại giọng nói âu yếm của con,lời dặn dò mẹ về sớm với con. Yêu sao mỗi câu vâng ạ.
Sáng nay mẹ gội đầu cho con, con nhõng nhẽo kêu đau lưng. Mẹ cứ kệ, tiếp tục làm việc của mẹ, con quay sang nhìn mẹ nói
- con không chơi với mẹ nữa.
- ơ, không chơi với mẹ thì chơi với ai
- Con chơi với ba
- Ba đi làm rồi nhé
- Con đợi ba về
- Thế từ giờ đến lúc ba về con chơi với ai
Con suy nghĩ rất lâu rồi nói
- Con yêu mẹ, con lại chơi với mẹ.
Hihi, đúng là cái đồ trẻ con nhé.
Mà dạo này Gấu có tật xấu lắm cơ. Cứ nhè ai cởi trần là lại sờ ti. Rồi còn đòi bú tí như em bé nữa. Lạ thật. Hồi nhỏ, có bú tí mẹ cũng không bao giờ sờ soạng. Thế mà gần 4 tuổi rồi lại quay sang đòi sờ tí mẹ, không có mẹ thì quay sang ba, sang ông, sang bà. Nhiều khi nhìn hai ba con đánh vật với nhau, một bên thì xông vào đòi bú ti, một bên hô 123 để con lè ra mà chết cười.

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

Happy birthday em trai



Nhanh thật, mới đó mà đã gần 1 tháng ngày thằng cu đi. Mong cho em sẽ gặp may mắn ở nơi ấy.
Hôm nay sinh nhật cu, chị không phải mua gì (may thế). Chỉ chúc em một tuổi mới nhiều niềm vui, hạnh phúc, may mắn. Chúc em chị có nhiều nghị lực, tự tin để bước trên con đường mới thật vững chãi.
Chúc mừng sinh nhật, thằng chó cún của chị.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2007

Cửa Lò

Vậy là sau bao trục trặc nho nhỏ, chuyến đi của bè lũ 4 tên cũng thành hiện thực. Xuất phát thiếu một đứa nhưng với bản tính bon chen, không chịu thua chị kém em, tên còn lại ấy cũng đã có mặt tại Cửa Lò.
Mình thì không có ấn tượng nhiều lắm về chuyến đi vì lần này còn phải trông bọn trẻ, lại không có thời gian thăm thú, lang thang. Bọn trẻ thì khỏi nói, vui vẻ và khoái chí lắm. Lần đầu tiên đi chơi với nhau đông như thế.
Con gái đã lớn thật rồi. Hoà nhập nhanh, giao lưu cũng tốt. Con đã biết chia sẻ với các bạn dù đôi lúc, trẻ con vẫn phải là trẻ con, vẫn tranh giành những thứ mà mình thích.
Một điều mà mẹ thấy thích nhất ở con là mỗi lần đi chơi, con thật chững chạc, biết nghe lời hơn rất nhiều so với lúc ở nhà.

Bắt đầu một chuyến đi bằng giấc ngủ dài ....



Hai chị em mình cùng chơi nhé



Xây nhà vất vả nhưng mà vui quá



Ba đứa mình cùng nấu cơm nhé

Hai ba con tình củm quá


Thứ Hai, 25 tháng 6, 2007

Chủ nhật buồn

Thứ 7, nhận được tin nhắn mà rơi nước mắt. 7 năm đi làm, dù ở môi trường nào, mình cũng cố gắng sống sao cho hoà thuận, cho thân thiện với mọi người. Lúc làm quân cũng như khi làm tướng, đều sống đúng với bản chất của mình. Sai lầm của mình ở chỗ, mình nghĩ mọi người cũng đơn giản như mình, ai dè bị một phát đau điếng. Một đứa mình nghĩ đáng thương nhất, vô tư nhất, hồn nhiên và ngây thơ nhất lại chính là đứa mang lại cho mình nỗi buồn lớn nhất. Không phải sự khó chịu, bực tức mà là thất vọng, thất vọng thực sự trước sự ghê gớm ẩn sau những câu vâng dạ. Cũng có thể mình sắp ra đi, nó cũng không còn cần mình nữa.
Chồng thấy vợ mệt mỏi, cáu kỉnh cũng cố tìm cách cho vợ cười. Dưng mà không cười nổi. Tâm trạng nặng nề như đeo một tảng đá trước ngực. Đêm không ngủ yên, sáng dậy sớm đi làm, trưa về nằm xuống ngủ một giấc đến 6h tối. Cả nhà lang thang đi ra đường tìm cái bỏ vào bụng.
Hotrock là nơi mà mình luôn muốn đến. Ở đó có sự yên ả mà mình luôn tìm được cho mình. Muộn quá, hết mất chỗ rồi.
Thực sự cũng không muốn ăn, cho cái gì vào cũng thấy nghèn ngẹn. Đúng là hâm quá. Xã hội phải có người này người kia, cứ sống kiểu này chắc chẳng bao giờ hết buồn và thất vọng. Tự dưng thèm ăn cháo và nghe chửi. Rủ ngay con đi gặm tay gà, nó cũng hào hứng lắm. Cả nhà lôi nhau lên Lý Quốc Sư. Một bát chân gà, cánh gà và cháo. Mẹ ngồi gặm chân gà có cảm giác nuốt trôi cả sự mệt mỏi. Nhìn con gái tự xúc hết bát cháo ngon lành thấy sao mà sung sướng. Thôi thì thôi, thì kệ xác thiên hạ con nhỉ, cứ ở nhà chơi với con cho thanh thản.

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2007

Một năm ...


Hôm nay tâm trạng mình không được tốt. Sáng gặp sếp, sếp nói 23 này mình có thể ra đi. Tự nhiên thấy hụt hẫng, thấy trống trải và buồn. Nộp đơn thật đấy nhưng vẫn mong sao có thêm người để mình không phải ra đi, để vẫn được nhìn thấy những nụ cười, những khuôn mặt, những lời bông đùa yêu thương của đồng nghiệp.
Không hiểu mình sẽ thế nào nếu sáng sáng thức dậy, trong đầu không còn nghĩ đến mẫu, đến xử lý nước, đến nguyên vật liệu. Chắc là sẽ buồn lắm.
1 năm đã trôi qua thật nhanh, mới ngày nào ngơ ngáo vào Long An với cặp kính đen ngự trị trên mắt, nhớ câu trách cứ đầy yêu thương của mọi người, nhớ biết bao câu nói "cưng ơi". Mọi người đã tạo được cho mình một ấn tượng tốt đẹp, một cảm giác gần gũi đầy thương yêu. Không thể quên ánh mắt của những người trên xe buýt SG_LA hôm thứ 5 ấy, họ thấy mình khóc mà không hiểu vì sao. Đơn giản chỉ vì mình nghĩ đến ngày về HN.
Mấy hôm trước, vô tình nghe được cuộc nói chuyện của mọi người về sự ra đi của mình, nghe rồi thấy mắt cay cay. Ừ thì mình cũng không giỏi giang gì, không tài cán gì, nhưng cũng đã mang lại nụ cười, sự thoải mái, một ấn tượng gì đó cho mọi người. Rồi mai này đây khi không còn xuất hiện ở cty nữa, mình tin, mọi người sẽ nhớ đến Thảo, nhớ đến một người chưa từng biết khóc, luôn luôn mỉm cười, là nơi mọi người có thể nói chuyện, có thể tâm sự mà không phải ngần ngại.
Đến giờ phút này, mình có một niềm tự hào rất trẻ con, rất phụ nữ, từ trước đến giờ chưa ai trong phòng lại nhận được nhiều khoai, sắn, gạo ... những món quà quê đơn giản vậy thôi nhưng chan chứa sự cảm mến.
Một năm đôi khi quá dài để biến một người lạ thành một người quen, một người quen thành một người yêu, từ một người yêu trở thành một kẻ thờ ơ, lạnh lùng và vô cảm. Điều đó có thể được sao??

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2007

Hải Phòng

Hải phòng trong tôi là kí ức của những ngày hè có hoa phượng đỏ cháy một góc trời, là những trái bàng vàng ươm, là hoa gạo đỏ như thắp lửa trên nền trời xanh.
Hôm nay đọc comment của một người chưa từng gặp, thấy một mối đồng cảm, cùng thương nhớ về nơi ấy.
Quê hương, dù có đi đâu, về đâu, trong trái tim mỗi con người đều có hình bóng của nó. Hải phòng trong tôi là nhưng ngày thơ bé lang thang cùng bạn bè đi bẻ trộm lúa non, là những buổi trốn học phải năn nỉ bác bảo vệ cho vào, là những hôm đến muộn bị thầy phạt ngồi giữa của lớp. Đó còn là những giờ tan học cùng bạn bè lang thang trên những con đường nhỏ, vừa đi vừa hát nghêu ngao. Say sưa đến độ bị xe húc, ngồi xuống đất mà môi vẫn mấp máy, mặt thì ngơ ngác không hiểu vì sao lại hạ cánh an toàn.
Ký ức tuổi thơ tôi là những con phố vắng người qua lại, chỉ có hai đứa lang thang, cõng nhau, vặt trộm lá cọ làm ô trên đầu. Con đường thì dài thế mà sao không thấy mệt, chỉ thấy lâng lâng một cảm xúc không gọi được thành tên. Nơi ấy còn là những ánh mắt nhìn trìu mến, là tình bạn, là cảm xúc vô tư không vụ lợi.
Lâu lắm rồi không có dịp lang thang, chỉ vội vã về rồi vội vã ra đi. Hải phòng bây giờ vẫn vậy, vẫn im ắng ngơ ngác khi màn đêm suốt, vẫn mang trên mình một vẻ bình yên dịu dàng như thế. Thành phố thì nhỏ bé, đi một con phố gặp bao nhiêu người quen, ấy vậy mà những khuôn mặt cũ, những bạn bè xưa chưa một lần gặp lại. Bao nhiêu năm rồi ấy nhỉ?

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2007

Dạ khúc

http://www।nhacso.net/Music/Song/Nhac%2DNhe/2006/03/05F607B3/

Sáng tác: Quốc Bảo

Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2007

Suy nghĩ về một người Hà nội

Hà nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn

Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
Để con nước thả trôi câu lục bát
Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía hồ Tây vọng lại một câu Kiều

Hà nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ góc phố hàng me kỉ niệm
Nhớ buổi chia tay mắt đầy Hoa tím
Ngõ Hoa giờ hút dấu gót hài xưa

Hà nội mùa này vắng những cơn mưa...

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2007

Mưa

Mấy hôm nay trời Hà nội dở chứng mưa giống kiểu mưa của Sài gòn làm mình thấy nao nao. Đang mưa, rồi lại nắng, thất thường như kiểu tâm tính của phụ nữ, thoắt nhớ thoắt quên. Lại vừa hoàn tất I am đàn bà, càng thấy một cảm giác là lạ. Lãng mạn ư, cũng không hẳn. Qua rồi cái thời ấy. Nhưng vẫn rơi rớt lại đâu đó trong tâm hồn cái cảm giác thèm đi hoang, thèm lang thang hàng giờ trên những con phố không một bóng người, chỉ có cây cối và tiếng ve sầu.Lâu rồi không đi như thế. Phố phường Hà nội bây giờ cũng khó mà tìm được nơi nào không ồn ã, không nhộn nhịp với khói, bụi đến tức ngực. Tự dưng lại thấy nhớ Hải phòng, nhớ con đường Hồ Xuân Hương trầm mặc trong đêm tối, nhớ những buổi tối trốn học hai đứa cõng nhau lang thang. Giờ mỗi đứa một nơi, đều vướng bận chồng, con, thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm nhau được vài câu, tình cảm cũng nhạt nhoà. Buồn.Nhìn lại quanh mình giờ còn có ai là bạn. Chỉ còn trơ trọi một chồng và một con. Đó cũng là gia tài mà mình luôn trân trọng và gìn giữ. Chỉ đôi khi, như mưa mùa hạ, lại thầm nhớ đến mình của ngày xưa.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2007

Kẹo kéo, táo xiên và thạch găng

3 món này giờ có đi tìm khắp các cồng trường chưa chắc đã thấy. Giờ nhiều loại kẹo ngon, có đứa trẻ nào thèm đoái hoài đến cái cục kẹo to bằng cái bát, vài xu được một đoạn bằng ngón tay.
Ngày bé, mình ở với ông bà, đi học hay được dúi cho vài hào lẻ. Hôm nào có nhiều thì được ăn kẹo kéo tơ vì được trộn với bột, làm bông xù lên. Cho vào mồm bột bay quanh mặt.
Quà bán trước cổng trường cũng chia làm 2 đẳng cấp, nhiều tiền thì được ăn thạch đen (cái này ngoài chợ vẫn có nhưng không thấy thèm thuồng như ngày trước), ít hơn thì ăn thạch găng, loại thạch làm từ lá găng có thể vặt đầy ở các bờ dậu. Thêm nước đường thả vài cánh hoa bưởi, thế là thành nước giải khát đặc sản.
Quà vặt nhiều tiền thì ăn táo xiên, đặc biệt hôm nào có sim thì sướng phải biết. ăn rồi thi nhau thè lưỡi xem lưỡi đứa nào tím hơn. Lâu lắm rồi không thấy bóng dáng quả sim nào. Hải Phòng có món bứa Đồ Sơn. Hình dạng như măng cụt nhưng có màu vàng, chua, nhiều nhựa. Đối với lũ học sinh cấp 2 ngày ấy, nó thành một món quà không thể thiếu mỗi khi ra biển.
Tự nhiên ngồi nhớ đến lũ bạn ngày xưa, lâu lắm rồi không gặp.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2007

Quà cho mình

Sáng đi làm trốn về sớm, qua Nguyễn Xí mua mấy cuốn truyện. Từ hồi đi làm tự ưu ái mình mỗi tháng được phép mua truyện, như thời sinh viên. Sinh viên, được bố bao cấp nhiều thứ, nhiều nhất vẫn là sách truyện. Nhớ cái thời ấy, rảnh rang nhiều, mỗi ngày ngốn vài ba cuỗn tiểu thuyết là chuyện bình thường. Mà toàn đọc những Túp lều bác Tôm, Trên sa mạc và trong rừng thẳm, Ba người lính ngự lâm, Đồi gió hú, Hội chợ phù hoa ... Đọc mê mải đến quên ngủ. Giờ bảo đọc những cuốn ấy, ngại ghê. Ngại nhớ tên nhân vật, ngại cầm quyển truyện dày, ngại đọc dở dang không nhớ và theo dõi nổi. Già rồi thì phải. Mà cũng thấy không có hứng thú với những tác phẩm ngày xưa giờ được in trên giấy trắng.
Bây giờ vẫn thích đọc tiểu thuyết, truyện dài, nhưng là truyện Việt nam, nội dung quanh quẩn tình yêu với đời sống hiện tại. Đọc để thư giãn, đọc để vui chứ hết truyện là quên luôn. Có vương vấn lại cũng chỉ là những cái kết có hậu của những chuyện tình.

Mẹ là ...

Mấy hôm nay trời nóng kinh, mẹ đặc cách cho Gấu nghỉ học thứ 7 ở nhà cho mát mẻ. Ba ốm, con đi lại quanh nhà, hỏi han nhiều thứ. Nói theo ngôn ngữ nhà Rùa thì con đang là cái loa phường phát rất vô tổ chức. Dậy là bật và chỉ off khi mắt đã nhắm.
Vài câu nói hay ho của Gấu:
Buổi sáng:
- Mẹ ơi, con là công chúa còn ba là hoàng tử
- Thế mẹ là gì hả con?
- Mẹ là phù thuỷ
- Ối giời ôi, sao lại là phù thuỷ?
- Tại vì mẹ hay doạ đánh con.
Hức hức.
Đến chiều:
Mẹ đang lọ mọ quanh nhà, Gấu nghêu ngao:
- Mẹ ơi, mẹ là cáo già gian ác.
- Mẹ không chơi với Gấu nữa nhé, sáng bảo mẹ là phù thuỷ, chiều bảo mẹ là cáo già, thôi mẹ chẳng chơi với Gấu nữa.
Gấu lắn xả vào ôm mẹ, hôn hít mẹ, dạo này lại có thêm trò lè lưỡi liếm mặt mẹ rất buồn cười.
- Con chỉ đùa mẹ tý xíu thôi mà. Mẹ thơm cho mỏi hết má con đi mẹ ơi.
Tối đọc trên wtt đoạn đối thoại của mẹ con là Tũn, mình cũng thử hỏi Gấu:
- Bạn Gấu và bạn Thỏ cùng đi xe đạp, xe của bạn Gấu to hơn bạn Thỏ. Hai bạn đi cùng một lúc, bạn nào về đích trước?
- Bạn Gấu
- Vì sao?
- Vì bánh xe của bạn Gấu to hơn.
He he, con mẹ cũng biết thế à? Hi hi.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2007

Nhớ

Chiều ngồi gấp quần áo, có mấy cái của thằng cu lại thấy nhớ nó quá. Cả ngày cố không nhắc đến nó. Sáng ra chợ gặp bác, lại thấy nao nao. Nước mắt cứ chực trào ra. Vừa thấy vài dòng offline, em nói nhớ nhà làm chị buồn quá. Không kìm nổi ...
Không muốn nói, kẻo chị lại thành đứa ích kỷ.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2007

Cả nhà chụp ảnh nào

Ba mẹ con này




Bốvà em trai


Với anh em trai



Và các cô em gái




Mấy thằng bạn cùng hát bài Đồng chí




Người yêu nè, đi xa nhớ em nhiều, nhỉ




Yêu cậu Trung lắm mẹ ơi



Họ nhà ngoại mình này

Tạm biệt Việt Nam

Vậy là em tôi đã lên đường. Giờ này cậu đang ở trên máy bay để sang một nơi xa lạ, không phải nơi có ngôi nhà nhỏ với bố mẹ, chị gái và những người thân yêu. Có lẽ thật may mắn cho tôi vì đã được chuẩn bị tinh thần cho chuyến đi này một năm trước.
Ngày nay năm ngoái, nghe tin cậu đạt điểm tiếng Anh để đi nước ngoài, tôi đã khóc rất nhiều. Rồi đến khi nghe tin cậu không đi được vì lý do sức khoẻ, trong thâm tâm tôi đã rất vui mừng. Mừng vì không phải xa em, vì vẫn có em bên cạnh, vì hàng ngày tôi vẫn được nghe những câu trêu chọc của nó. Có người bảo tôi ích kỷ khi chỉ muốn giữ em bên mình. Tôi cũng hiểu điều đó nhưng thực lòng tôi không muốn em cô đơn, không có người thân bên cạnh, không có ai chăm sóc lúc ốm đau, hỏi han mỗi khi buồn. Tôi luôn muốn là người đưa tay cho em nắm, là chỗ dựa cho em mỗi khi em cần. Thêm vào đó tôi vẫn nghĩ với vốn tiếng Anh, kiến thức mà em đã có, em có thừa khả năng tạo dựng một tương lại tốt đẹp ở ngay quê hương mình. Nhưng có lẽ tôi nông cạn.
Cách đây một tuần, nghe em nói em sắp đi, tôi thấy hụt hẫng. Nhưng có lẽ một năm vừa qua, sự có mặt thưa thớt của em ở nhà, những mối quan hệ mới của em và của chính tôi đã giúp tôi bớt shock khi đón nhận tin đó. Buồn lắm. Và tôi cố gắng không nghĩ đến ngày hôm nay. Đôi khi nhớ đến nó, tôi lại cố gắng mỉm cười, cố gắng nghĩ đến hình ảnh em tôi rạng rỡ , thành đạt để tự an ủi mình. Tiễn em đi, tôi cười thật nhiều, hò hét, trêu chọc mọi người thật nhiều để không ai phải khóc, để tôi không phải nhìn những giọt nước mắt lăn trên gò má của chính mình. Tôi đã trang bị cho mình một cặp kính mầu để nếu tôi có khóc cũng không ai biết. Một đứa bản lĩnh, cứng rắn như tôi mà khóc thì chắc chắn không ai có thể mỉm cười. Tôi phải là chỗ dựa cho cả nhà.
Đến giờ đi, em ôm mọi người, còn tôi, cố tình bế con để tránh cái ôm ấy bởi tôi biết nếu chạm vào em, tôi sẽ oà khóc.
Trên đường về, không thể kìm chế nổi, nước mắt cứ tự trào ra. Cả đoạn đường về ngắn ngủi ấy, tôi chỉ nghĩ đến em, thương em tôi lắm. Mặc dù tôi biết nó đã đủ lớn để tự lo cho chính mình, thậm chí có thừa khả năng để lo cho nhiều nguời khác nhưng đối với tôi, em vẫn chỉ là em, dại dột, ngốc nghếch và luôn cần tôi.
Gần về đến nhà tôi bị phát hiện. Mọi người ngậm ngùi. Và tôi lại cười, lại an ủi mọi người, rằng em tôi đã sắp thành Việt kiều, sắp trở thành sinh viên nước ngoài rồi. Em sắp có một cuộc sống mới, một môi trường mới tốt đẹp hơn, hoàn hảo hơn rất nhiều. Rồi em sẽ khoẻ hơn, béo ra, và đẹp trai hơn. Em sẽ tích luỹ được thật nhiều kinh nghiệm, nhiều kiến thức mới tốt hơn cho em. Và tương lai của em sẽ là một con đường rộng mở ở phía trước.
Em tôi ơi, hãy luôn mỉm cười, biết tận dụng những gì mà em đang có để đạt được mục đích của mình em nhé. Hãy luôn nhớ đến bốốmẹ và chị, nhớ đến những kỉ niệm đẹp của chị em mình. Và hãy gọi chị bất kỳ lúc nào em cần, chị sẽ luôn ở bên em.
Yêu em chị nhiều lắm ....




Thứ Tư, 30 tháng 5, 2007

Du học

Nhanh thật, thế là thằng em trai của mình, tên nô lẹ của mình sắp biến. Nó mà đi học xa như thế biết lấy ai để sai bảo, lấy ai đi chơi với mình, lấy ai cùng mình đi chợ hoa Quảng bá sáng 30.
Năm ngoái, tưởng em đi, khóc như điên. Dù sao đi chăng nữa, nó đã thân thiết với mình, là ruột thịt của mình, hơn thế nữa như một người bạn.Hai chị em, có chuyện gì cũng kể được với nhau. Ngày chị có bầu, em luôn đi cùng chị, ăn vặt, mua sắm. Có người nhầm tưởng em là chồng chị. Thân thiết, gắn bó thế mà giờ em đi học xa, ai sẽ chăm sóc cho em. Gấu thấy mẹ nói cậu đi Úc học, xa lắm, mấy năm nữa cậu mới về khóc tu tu. Buồn lắm.

Không biết viết gì. Chỉ cầu mong cho em luôn gặp những điều may mắn. Thương em tôi nhiều lắm!





Sầm sơn

Phù, thế là hết 4 ngày nghỉ ngơi thư giãn. Mệt nhưng mà sảng khoái.
Chuyến đi tương đối là thành công tốt đẹp nếu như không gặp phải một vài sự cố nho nhỏ
- Lên tàu, mẹ lôi máy ảnh ra chụp. Lôi mãi mới thấy cái sạc pin, thêm tẹo nữa là cái túi nhỏ có pin và thẻ nhớ. Khua khoắng một hồi vẫn không thấy tăm hơi máy ảnh đâu. Hỏi ba thì ba: ơ, mọi lần mẹ vẫn chuẩn bị mà??? Hờ hờ, ôi điên.
- Điên quá nên nóng hay sao thế nhỉ? Nhưng mà không phải một mình nóng, cả toa đang xôn xao, điều hòa hỏng mất rồi. Ơn trời hôm nay thời tiết không đến nỗi khắc nghiệt lắm. nào hò dô kéo cửa kính vừa to vừa nặng xuống nào, rồi làm một lon bí đao mát lạnh. Rồi ăn cơm. Mà sao cơm trên tàu ăn lại thấy ngon miệng, con gái cũng chén hết gần 1 suất cơm. Đến Ninh Bình, máy lạnh vẫn hỏng. Nhưng trời mưa, không thành vấn đề.
- Đến ga Bỉm sơn, mưa to, mát mẻ, điều hòa lại chạy tốt. Lúc này thì mọi người lại kêu rét. Đúng là phức tạp quá, nóng cũng kêu mà rét cũng kêu. Kêu nhiều nhà tàu cho xì hơi lốp tầu bây chừ.
- Đến Sầm sơn, bị bảo vệ khách sạn mắng vốn, định kéo nhau đi tìm chỗ khác nhưng nhìn trời mưa mà ngán ngẩm, thôi ở tạm. May mà khách sạn cũng ổn, tiện nghi cũng tốt. Nhưng phục vụ thì chán, xã hội chủ nghĩa phải có tinh thần tự phục vụ là chính, nhỉ.
Bãi biển sạch, đẹp, con tha hồ chạy nhảy, bới đất bôi cát mà ko bị bố mẹ than phiền. Bẩn thì chạy xuống biển mà rửa người. Con gái thích lắm, chạy nhảy tung tăng, lao xuống nước ầm ầm, nhảy sóng. Mấy hôm ở biển con ăn tốt, mẹ không phải cáu kỉnh với con. Ba bảo cho Gấu ở đây 1 tháng đảm bảo lên vài kg. Con người ở đây cũng hiền lành, nhiệt tình và tốt bụng.
Nói chung là có một địa chỉ để thư giãn.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2007

Không tên - Cảm xúc

Không thể diễn tả thành tên cảm xúc của mình mấy hôm nay. Buồn, mệt mỏi, bực bội, chán nản, thất vọng, ức chế, đau khổ. Tất cả trộn lẫn thành một mớ tạp nham. Nhưng đấy là cái bên trong thỉnh thoảng có phát tiết ra ngoài bằng những lời cáu kỉnh, quát tháo. Còn bên ngoài vẫn cười tươi, vẫn vui vẻ, vẫn chu đáo.
Tối lại phải đi làm. Thực tình mà nói hôm nay đi làm lại hóa hay. Có một khoảng tĩnh lặng của riêng mình để lắng dịu lại cảm xúc, để tự lý giải nguyên do của những bức bối ấy. Nhưng rồi trằn trọc mãi đến gần 1h sáng mới thiếp đi được. Cũng không yên giấc nổi, đến 4h lại dậy. Không ngủ nổi trong lúc tâm trạng bất an như thế.
Bao giờ cho đến tháng Mười, cho hết ưu tư, phiền muộn. Vẫn muốn được là em, vô tư hồn nhiên thoáng nhớ thoáng quên, mau buồn mau hết mà sao khó quá.
Ước gì mình được làm một đứa trẻ. Buồn, đau, giận dỗi chỉ cần khóc là trôi đi hết.

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2007

Quà

Hôm nay Rùa hỏi về một món quà ngày xưa,lại bồi hồi nhớ chuyện tình yêu.
Ngày ấy em yêu anh lúc em còn đi học. Em đâu có quan tâm đến son phấn, nước hoa, những thứ mà em không cần đến. Vậy mà món quà đầu tiên anh tặng em là 1 lọ nước hoa, thơm, và cho đến bây giờ, sau 11 năm, nó vẫn quyến rũ, ngọt ngào dù em chưa dùng một lần.
Rồi dần dần anh cũng hiểu em thích gì, muốn gì.
Món quà thứ 2 là bộ 6 con búp bê đen sì, đóng khố với các sắc thái tình cảm khác nhau: vui, buồn, giận dữ, cáu kỉnh, yêu đương, giận hờn, khóc lóc. Thỉnh thoảng buồn, em tụt hết khố chúng nó xuống, để trước mắt, quay mông chúng nó lại và phá lên cười.
Rồi búp bê, thú bông, hoa hồng. Nói đến hoa hồng lại nhớ: ngày ấy, thứ 7 nào anh cũng mua hoa tặng em. 2 bông hồng, quấn quít. Đến giờ chị bán hoa vẫn còn nhớ chúng mình, chỉ mua hoa 2 bông. Bây giờ thì nhiều người có thói quen kỳ cục ấy giống mình rồi. Có kỳ cục không nhỉ? Hoa hồng là hoa của tình yêu, mà tình yêu thì chỉ dành cho 2 tâm hồn. Cho đến 1 hôm bố em trêu chúng mình, tiền mua hoa để mà rủ nhau đi ăn phở. Ôi thôi, bố làm chúng con hết tiệt cả lãng mạn. Và thay cho hoa là thú bông, hay bất cứ thứ gì mà em thích vào mỗi tối thứ 7.
Sinh nhật em bao giờ cũng là một con bông to nhất mà mình có thể kiếm. Chúng mình hẹn nhau khi nào có đủ 10 con thì sẽ làm đám cưới, vậy mà không giữ nổi lời hứa.
Tại anh, tại em hay tại bố mẹ chúng mình anh nhỉ?
Thì thôi, không tại ai cả, tại tình yêu phải có điểm đến. Đám cưới.
Rồi mình có con, bao nhiêu kỉ niệm tình yêu của bố mẹ đành ngồi trong bao tải vì sợ con hít phải bụi. Có vài thứ đã hỏng, một vài bức tượng con đã làm vỡ. Nhưng nhắc đến thứ nào em nhớ ngay lý do anh tặng em, ngày anh tặng em và kỉ niệm gắn liền với nó.
Đây là con lợn tròn vo, anh tặng em vào cái ngày đầu tiên gặp lại sau 6 tháng chia tay.
Này là đôi mèo, à không, 2 đôi chứ nhỉ. Đôi đầu tiên bị rơi, em khóc như kiểu trong truyện tiểu thuyết ý: quà kỉ niệm vỡ thì tình yêu cũng vỡ. Anh bảo em hâm và mua đền em đôi khác.
Nhiều nhiều nữa anh nhỉ.
Quà của anh có gì? Là 365 ngôi sao em gấp tặng anh (có lần về nhà em thấy mỗi nơi một ít), là đôi kiến bằng đá đang cùng chống chọi với sóng biển với nụ cười trên môi. Và còn nhiều nhiều lắm. Tất cả bây giờ đều đã quy tụ về một nơi, đó là gia đình mình anh. Để đến một lúc nào đó, em sẽ lại bày chúng ra, nâng niu, ngắm nghía và kể lại cho con nghe về "sự tích" của chúng.
Ngập tràn tình yêu.

Sầu riêng


Không hiểu sao dạo này mình thèm ăn sầu riêng thế. Cứ 1 quả 2kg xơi 2 hôm là hết. Mà cả nhà có ai thèm đoái hoài đến đâu. Gấu cứ thấy mẹ bê hộp ra lại bảo mẹ ăn quả thối, thối như ... con ị thối ấy. Hu hu, 2 ba con adua nhá, mẹ cho chết thèm.
Nói đến sầu riêng lại nhớ Sài Gòn. Không hiểu sao mình thấy hợp với mảnh đất phương nam này thế. Từ kiểu thời tiết dở dở ương ương, lúc mưa lúc nắng cho đến cái chân tình, cái phóng khoáng của con người nơi đây. Có lẽ tính cách người miền Nam phần nào đó tương tự như chính con người mình, sống như thể ngày mai chết cũng không có gì ân hận.

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2007

Xin

Xin đừng hành hạ tôi bằng những câu chuyện không có thật. Tại sao người cứ thích vẽ ra những tiểu thuyết rẻ tiền cóp nhặt từ báo chí? Tại sao lúc nào cũng nói chuyện này là bí mật mà tôi chỉ là người biết sau cùng. Đơn giản vì tôi không muốn nghe, không tham gia cũng không hào hứng ra vẻ quan tâm. Mệt mỏi. Tôi cũng có những nỗi khổ của tôi, sự mệt nhọc của tôi,tại sao cứ bắt tôi gánh chịu những chuyện khổ đau không có thật, mất mát chỉ có trong trí tưởng tượng?
Mà dù cho những chuyện ấy là có thật thì cũng đừng cố tình phá vỡ hình ảnh đẹp mà tôi đã xây dựng, đã có và không có gì có thể làm thay đổi được. Người ấy không có lỗi với tôi.

Mình

Có nhiều người bảo Thảo không bao giờ giận ai, có người lại bảo không hình dung ra mình khóc . Lạ thế sao? Đôi khi mình cũng không muốn để mọi người nhìn thấy hình ảnh mình yếu đuối nhưng lại thèm một câu động viên để chứng tỏ họ hiểu mình. Mâu thuẫn, luôn luôn là như thế.
Mình bảo ở cty mình là mẹ Đốp nhưng ở nhà mình là con nai. Mọi người lại bảo thế là giả tạo. Ôi trời. Nghiêm trọng đến thế sao. Chỉ đơn giản là ở nhà, không ai hoạnh họe mình, chống đối mình thì cớ gì mình phải xù lông lên cơ chứ?
Thảo là gì? Là đanh đá, là chống nạnh, là cau mày và nói rất to khi bị ai động đến, ai nói sai về Thảo.
Thảo cũng là gì? Là yêu thương, là chia sẻ, là động viên và có thể là chỗ dựa cho ai đó cần Thảo.
Thảo lại là thế nào nhỉ? Là hời hợt, là nông nổi, là nửa vời vì Thảo thấy nó không cần thiết.
Nhưng vẫn đắm đuối, say sưa, nồng nàn bởi vì thực lòng muốn thế.
Ôi trời, con người mà, không phức tạp làm sao được. Thôi thì ơn trời, mình vẫn khỏe mạnh để mà sống, để làm những thứ mình thích, để yêu những người mà mình muốn yêu và ghét những kẻ mà mình muốn ghét. Và để nghe : sao mà nghỉ lâu thế, vắng chị mọi người buồn lắm, không nghe thấy tiếng của chị và những câu chuyện không có đầu có cuối, mọi người cứ lặng lẽ.

Chồng và con






Hôm này cảm xúc nhiều mà không thể diễn tả nổi. Thôii thì ngắm chồng với con vậy.
Con thì tự nguyện ôm em lợn, còn ba bị con ép: "ba ôm và thơm em lợn đi, em lợn là em của con đấy". Chết cười ..

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2007

Món ăn Nhật



Hi hi, thấy nhà Rùa có các thể loại món ăn hợp chủng quốc, mình cú, cũng thử làm xem. Thôi thì kiếm cái món nào dễ làm nhất vậy nhé.
Nhật đi, chỉ cần vào siêu thị, mua vài gói bacon, 1 gói nấm về là xong, không phải lo thái, ướp, và đợ chờ gì hết.
Mang về đến nhà hì hục quấn, trông không thấy đẹp như của em Rùa. Lúc rán lại thẳng đơ, ơ ơ. Gọi cái đứa khơi ra món ăn để hỏi thì chẳng có ai nhấc máy. Hic hic, nhà nó đi ăn chơi nhảy múa ngoài tiệm, mình thì hì hục. Ớ, tăm, tăm, tăm. Hết thẳng nhé em thịt.
Ba Gấu thấy mẹ lem nhem cũng ra tay giúp sức. He he, quấn trông rất nghệ sỹ. Đầu không ra đầu, toàn thấy tóc (là nấm ý).
Bắt chước nhá, khoe thành tích.

Beomaxinh


Mình biết nó chưa lâu, cũng không có nhiều thời gian để dành cho nhau nhưng thực tâm mà nói trong trái tim mình luôn có hình ảnh 2 mẹ con nó.
Mấy hôm nay nó có chuyện buồn, mình biết, dù rằng chuyện buồn đối với nó không còn là một thứ gì đó khó định nghĩa.Nó tồn tại song song, cùng với nó 24h/ngày. Đôi khi mình tự hỏi, phải chăng nó đang phải trả giá cho sự nông nổi? Mà biết thế nào là nông nổi đây. Đã gọi là tình yêu thì không thể định nghĩa đúng sai. Nhất là vào hoàn cảnh của nó. Có một người quan tâm, chăm chút với vẻ hào hoa, bóng bẩy, làm sao mà tránh được.
Rồi nghĩ lại cuối cùng thiệt thòi vẫn là con, con gái nhỏ. Không hiểu có phải mình hiểu rõ hoàn cảnh của nó hay không mà mình luôn nhìn thấy nét tội nghiệp hiện lên trên gương mặt, nụ cười.
Thứ bảy Bống đến nhà Gấu chơi. cả 1 buổi chiều không có tiếng cãi vã hay tranh giành gì nhau. Cả 2 đứa đều ôn hòa, lành tính, biết nhường nhịn nhau. Chẳng thế mà Gấu bảo con thích chơi với bạn Bống nhất. Lúc tắm cũng bảo rủ Bống đến tắm cùng.

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2007

Chân thành

Hôm nay vào blog của Rùa, cứ ngẩn ngơ suy nghĩ mãi. Trong mắt chị, em là một đứa có kiến thức, thông minh và có rất nhiều tài lẻ. Nhưng nhiều khi, xét về một khía cạnh nào đó, chị có cảm giác em cứ như ở trên trời rơi xuống. Ngây ngô, ngờ nghệch.
Cứ tin tưởng mọi người, hết lần này cho đến lần khác, bỏ qua hết chuyện này cho đến chuyện khác để cố tạo dựng lại những ấn tượng tốt đã từng bị sụp đổ.
Nói em để rồi ngẫm lại đến mình. và thực lòng mà nói, phải cám ơn chồng mình đã tạo cho mình cái tính keo kiệt tình cảm. Anh chỉ có 3 người bạn thân, những người mà ngoài gia đình, vì họ, anh có thể hy sinh tiền bạc, tình cảm, thời gian và tất cả những gì anh có thể. Những người mà anh có thể ngồi cùng để nói, để uống, để chửi bới, để nhờ giúp đỡ mà không sợ ngày mai, ngày kia hay một lúc nào đó, họ quay lưng lại với anh, dùng những gì họ đã từng nghe để bôi nhọ anh.
Còn em, khi chưa nhiễm tật xấu ấy của anh, cũng đã từng là người quảng đại, cũng tin người đến ngu ngơ, đến độ bị họ bêu riếu, để thành đề tài nóng hổi mỗi khi có ai nhắc đến tên. Cũng may vẫn còn đứa ngu ngơ đến độ không tin nổi những điều ấy, em gái nhỉ.
Sống ở trên đời có ai dám nói mình sẽ không bao giờ gặp chuyện buồn, không bao giờ gặp khó khăn, không bao giờ thất bại và gục ngã. Nhưng cần biết bao 1 cánh tay, một lời nói, một sự giúp đỡ để họ có thể tiếp tục sống, tiếp tục yêu và được yêu.
Suy cho cùng, chị cũng bị tấn công như em nhưng chị dám chỉ mặt những người không tốt ấy để nói cho họ biết mình coi thường họ đến nhường nào.

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2007

Buồn

Mấy hôm nộp đơn nghỉ việc cứ thấy lòng trống trải. Thấy sếp tần ngần, cũng không nhắc gì đến chuyện nghỉ, rồi thái độ của mọi người trong công ty, làm mình có cảm giác có lỗi. Nhưng rồi gặp sếp nhỡ, hết hẳn băn khoăn.
Sếp ạ, em hiểu em vào được đây là một cuộc cách mạng đối với sếp nhưng em không nghĩ rằng sếp lại ghét em đến thế. Không níu kéo, không hỏi han nhiều mà chỉ lải nhải "tôn trọng ý kiến của em". Em biết em vào đây là qua mặt sếp nhưng em cứ nghĩ sếp là thằng biết tôn trọng và quý người làm được việc. Người ta chẳng bảo làm tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng ngu. Em thì chắc không ngu hơn sếp rồi, ấy thế mà sếp lại phũ phàng với em thế hả sếp??? Suy cho cùng, bằng cấp em có hơn sếp thật đấy nhưng em nào có mơ màng tơ tưởng gì chức tước đâu mà sếp đì em kinh thế?
Buồn thật đấy. Buồn vì cái tình người đối xử với nhau tệ quá. Hy vọng sếp lớn không tệ như thế.
Rồi về nhà lại vui. Sáng chuẩn bị đồ ăn cho chồng, chồng âu yếm nói: "Thế này mới gọi là gia đình chứ" Biết là được khen, nhưng thấy lòng chùng lại. Ừ nhỉ, đối với em và anh, gia đình quan trọng hơn hết thảy. Vậy mà vô tình em đã quên nó. Cóc thèm cái đồng ruộng ấy nữa chồng nhỉ, em về với chồng với con. Để con em đêm dỗi ba còn có cái ti mẹ để bấu víu, chứ không bị ba đì thì tội lắm.

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2007

Gia đình

Cái gia đình nhỏ của tôi ơi, sao mà yêu đến thế.
2 tuần nay mẹ bận, không có thời gian để mà thở. Đêm, hai ba con ôm nhau ngủ, mẹ lụi hụi dưới cty. Mệt mỏi, các nơron thần kinh lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn. Ngày chủ nhật, thay vì vi vu cùng hai ba con thì lại lăn quay ra ngủ như con ỉn. Mặc dù đã cố gắng rất nhiều để chống đỡ lão ngủ già nua nhưng cái mi mắt cứ sập xuống.
Sáng đưa con đi học, bảo con mẹ buồn ngủ quá, nó trả lời tối mẹ ngủ ở nhà với con nhé. Nghe con nói mà tim mẹ thót lại, nước mắt mẹ muốn chảy ra. Mẹ biết con là đứa nhạy cảm và nội tâm. Hẳn là con đã muốn nói điều ấy từ lâu lắm rồi con nhỉ. Cố lên tôi ơi, chỉ còn 3 ngày nữa thôi, rồi mẹ sẽ lại được ôm con vào lòng.

Công việc

Vậy là cũng đã quyết định rồi. Chỉ 1 tờ giấy trắng với vài dòng chữ mà sao cũng bồi hồi thế không biết. Cứ nấn ná, chần chừ vì dù thế nào, mình cũng đã thấy yêu quý công việc và yêu lao động rồi. Giờ mà nghỉ thì biết làm gì nhỉ?
Nhưng chỉ cần nhớ lại hình ảnh hai ba con ríu rít đưa mẹ đi làm rồi lủi thủi quay về lại muốn khóc và quyết tâm. Thôi thì chúng mình lại chịu khó vậy anh nhỉ?

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2007

Bạn bè

Ngày xưa con nhỏ, bố bảo phải biết phân biệt bạn và bè. Bạn là để chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Bạn để an ủi, động viên, góp ý. Bè chỉ để nhậu nhẹt, shopping, bù khú. Nhưng ngày ấy nào có đủ lớn để hiểu những điều bố nói. Gần 30 tuổi, mới thấm dù chỉ ít thôi, nhưng cũng đủ để biết mình nên nhiệt tình với ai, chia sẻ với ai, tâm sự với ai. Và cũng để nhận ra một điều, là một người bạn tốt đã khó, tìm một người bạn chân thành còn khó hơn gấp nhiều lần.
Mình chơi với rất nhiều thành phần trong xã hội, thành đạt, thất nghiệp, du côn... Mỗi người có một cá tính, một cách sống, chơi với họ để mà học cái hay cũng như tránh không mắc phải những cái dở mà họ làm mình khó chịu.
Châu Giang, bản chất con không phải là người thích giao du như mẹ, càng không dễ thích nghi. Con khó hòa nhập nhưng đã chơi với ai là son sắt, như mẹ dùng từ " thủy chung ". Khi con 2 tuổi, có bạn thân ở lớp, làm gì cũng có nhau. Về nhà đọc truyện cũng có tên hai đứa. Bạn chuyển lớp, con buồn bã, không muốn đi học. Cô giáo cũ nghỉ cũng thời điểm này, con quay lại như những ngày mới tới lớp. Nước mắt ngắn dài. Mất 2 tháng để thích nghi lại.
Bây giờ con vẫn vui vẻ đến lớp, nhưng không còn nhắc đến chỉ 1 bạn như trước. Không hiểu sau này lớn lên, con có như vậy nữa không. Nhiều khi mẹ thấy lo, nếu con gặp phải chuyện không hay, gặp phải người bạn không tốt, liệu con có bị sốc không ????

Mỗi lần hỏi con thích đi chơi với ai, con lại trả lời: " Bống ". Bạn Bống của con đây.


Một ngày mùa đông giữa tháng mùa hè

Tối qua đi làm, mưa như trút nước. Lạnh lẽo, thèm chăn ấm và cái vòng tay qua cổ cùng nụ hôn ngọt ngào của hai ba con.



Gia đình Lavie


Ui chao, mọi năm mẹ toàn đi ăn theo ba, là khách của Lavie. Năm nay ngược lại, mẹ thành chủ còn ba là khách. Mẹ đuổi ba về với những người quen cũ, khu văn phòng, giới trí thức ăn ngon mặc đẹp, ngồi máy lạnh, lương cao. Còn mẹ, về với giai cấp thuần nông. Hi hi.
4 năm ba ở Lavie, mẹ theo đuôi ba, ngơ ngáo giữa biển người. Còn giờ mẹ tung tẩy đi khắp nơi, cười nói hớn hở, không cần ba nhé. Ba đi mà chơi với con. Trông phờ phạc chưa....