Không thể diễn tả thành tên cảm xúc của mình mấy hôm nay. Buồn, mệt mỏi, bực bội, chán nản, thất vọng, ức chế, đau khổ. Tất cả trộn lẫn thành một mớ tạp nham. Nhưng đấy là cái bên trong thỉnh thoảng có phát tiết ra ngoài bằng những lời cáu kỉnh, quát tháo. Còn bên ngoài vẫn cười tươi, vẫn vui vẻ, vẫn chu đáo.
Tối lại phải đi làm. Thực tình mà nói hôm nay đi làm lại hóa hay. Có một khoảng tĩnh lặng của riêng mình để lắng dịu lại cảm xúc, để tự lý giải nguyên do của những bức bối ấy. Nhưng rồi trằn trọc mãi đến gần 1h sáng mới thiếp đi được. Cũng không yên giấc nổi, đến 4h lại dậy. Không ngủ nổi trong lúc tâm trạng bất an như thế.
Bao giờ cho đến tháng Mười, cho hết ưu tư, phiền muộn. Vẫn muốn được là em, vô tư hồn nhiên thoáng nhớ thoáng quên, mau buồn mau hết mà sao khó quá.
Ước gì mình được làm một đứa trẻ. Buồn, đau, giận dỗi chỉ cần khóc là trôi đi hết.
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét