Xin đừng hành hạ tôi bằng những câu chuyện không có thật. Tại sao người cứ thích vẽ ra những tiểu thuyết rẻ tiền cóp nhặt từ báo chí? Tại sao lúc nào cũng nói chuyện này là bí mật mà tôi chỉ là người biết sau cùng. Đơn giản vì tôi không muốn nghe, không tham gia cũng không hào hứng ra vẻ quan tâm. Mệt mỏi. Tôi cũng có những nỗi khổ của tôi, sự mệt nhọc của tôi,tại sao cứ bắt tôi gánh chịu những chuyện khổ đau không có thật, mất mát chỉ có trong trí tưởng tượng?
Mà dù cho những chuyện ấy là có thật thì cũng đừng cố tình phá vỡ hình ảnh đẹp mà tôi đã xây dựng, đã có và không có gì có thể làm thay đổi được. Người ấy không có lỗi với tôi.
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét