Mấy hôm nộp đơn nghỉ việc cứ thấy lòng trống trải. Thấy sếp tần ngần, cũng không nhắc gì đến chuyện nghỉ, rồi thái độ của mọi người trong công ty, làm mình có cảm giác có lỗi. Nhưng rồi gặp sếp nhỡ, hết hẳn băn khoăn.
Sếp ạ, em hiểu em vào được đây là một cuộc cách mạng đối với sếp nhưng em không nghĩ rằng sếp lại ghét em đến thế. Không níu kéo, không hỏi han nhiều mà chỉ lải nhải "tôn trọng ý kiến của em". Em biết em vào đây là qua mặt sếp nhưng em cứ nghĩ sếp là thằng biết tôn trọng và quý người làm được việc. Người ta chẳng bảo làm tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng ngu. Em thì chắc không ngu hơn sếp rồi, ấy thế mà sếp lại phũ phàng với em thế hả sếp??? Suy cho cùng, bằng cấp em có hơn sếp thật đấy nhưng em nào có mơ màng tơ tưởng gì chức tước đâu mà sếp đì em kinh thế?
Buồn thật đấy. Buồn vì cái tình người đối xử với nhau tệ quá. Hy vọng sếp lớn không tệ như thế.
Rồi về nhà lại vui. Sáng chuẩn bị đồ ăn cho chồng, chồng âu yếm nói: "Thế này mới gọi là gia đình chứ" Biết là được khen, nhưng thấy lòng chùng lại. Ừ nhỉ, đối với em và anh, gia đình quan trọng hơn hết thảy. Vậy mà vô tình em đã quên nó. Cóc thèm cái đồng ruộng ấy nữa chồng nhỉ, em về với chồng với con. Để con em đêm dỗi ba còn có cái ti mẹ để bấu víu, chứ không bị ba đì thì tội lắm.
Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét