Cái gia đình nhỏ của tôi ơi, sao mà yêu đến thế.
2 tuần nay mẹ bận, không có thời gian để mà thở. Đêm, hai ba con ôm nhau ngủ, mẹ lụi hụi dưới cty. Mệt mỏi, các nơron thần kinh lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn. Ngày chủ nhật, thay vì vi vu cùng hai ba con thì lại lăn quay ra ngủ như con ỉn. Mặc dù đã cố gắng rất nhiều để chống đỡ lão ngủ già nua nhưng cái mi mắt cứ sập xuống.
Sáng đưa con đi học, bảo con mẹ buồn ngủ quá, nó trả lời tối mẹ ngủ ở nhà với con nhé. Nghe con nói mà tim mẹ thót lại, nước mắt mẹ muốn chảy ra. Mẹ biết con là đứa nhạy cảm và nội tâm. Hẳn là con đã muốn nói điều ấy từ lâu lắm rồi con nhỉ. Cố lên tôi ơi, chỉ còn 3 ngày nữa thôi, rồi mẹ sẽ lại được ôm con vào lòng.
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

2 nhận xét:
Thế cuối cùng cái giấy trắng đó có được duỵệt ko ku??? Mày chuyển về chỗ nào để 4 đứa lại đi măm măm dễ dàng như năm ngóai đê...
"Bốn đứa" ăn mảnh! Xấu tính nhá :(
Rùa
Đăng nhận xét