Hôm nay Rùa hỏi về một món quà ngày xưa,lại bồi hồi nhớ chuyện tình yêu.
Ngày ấy em yêu anh lúc em còn đi học. Em đâu có quan tâm đến son phấn, nước hoa, những thứ mà em không cần đến. Vậy mà món quà đầu tiên anh tặng em là 1 lọ nước hoa, thơm, và cho đến bây giờ, sau 11 năm, nó vẫn quyến rũ, ngọt ngào dù em chưa dùng một lần.
Rồi dần dần anh cũng hiểu em thích gì, muốn gì.
Món quà thứ 2 là bộ 6 con búp bê đen sì, đóng khố với các sắc thái tình cảm khác nhau: vui, buồn, giận dữ, cáu kỉnh, yêu đương, giận hờn, khóc lóc. Thỉnh thoảng buồn, em tụt hết khố chúng nó xuống, để trước mắt, quay mông chúng nó lại và phá lên cười.
Rồi búp bê, thú bông, hoa hồng. Nói đến hoa hồng lại nhớ: ngày ấy, thứ 7 nào anh cũng mua hoa tặng em. 2 bông hồng, quấn quít. Đến giờ chị bán hoa vẫn còn nhớ chúng mình, chỉ mua hoa 2 bông. Bây giờ thì nhiều người có thói quen kỳ cục ấy giống mình rồi. Có kỳ cục không nhỉ? Hoa hồng là hoa của tình yêu, mà tình yêu thì chỉ dành cho 2 tâm hồn. Cho đến 1 hôm bố em trêu chúng mình, tiền mua hoa để mà rủ nhau đi ăn phở. Ôi thôi, bố làm chúng con hết tiệt cả lãng mạn. Và thay cho hoa là thú bông, hay bất cứ thứ gì mà em thích vào mỗi tối thứ 7.
Sinh nhật em bao giờ cũng là một con bông to nhất mà mình có thể kiếm. Chúng mình hẹn nhau khi nào có đủ 10 con thì sẽ làm đám cưới, vậy mà không giữ nổi lời hứa.
Tại anh, tại em hay tại bố mẹ chúng mình anh nhỉ?
Thì thôi, không tại ai cả, tại tình yêu phải có điểm đến. Đám cưới.
Rồi mình có con, bao nhiêu kỉ niệm tình yêu của bố mẹ đành ngồi trong bao tải vì sợ con hít phải bụi. Có vài thứ đã hỏng, một vài bức tượng con đã làm vỡ. Nhưng nhắc đến thứ nào em nhớ ngay lý do anh tặng em, ngày anh tặng em và kỉ niệm gắn liền với nó.
Đây là con lợn tròn vo, anh tặng em vào cái ngày đầu tiên gặp lại sau 6 tháng chia tay.
Này là đôi mèo, à không, 2 đôi chứ nhỉ. Đôi đầu tiên bị rơi, em khóc như kiểu trong truyện tiểu thuyết ý: quà kỉ niệm vỡ thì tình yêu cũng vỡ. Anh bảo em hâm và mua đền em đôi khác.
Nhiều nhiều nữa anh nhỉ.
Quà của anh có gì? Là 365 ngôi sao em gấp tặng anh (có lần về nhà em thấy mỗi nơi một ít), là đôi kiến bằng đá đang cùng chống chọi với sóng biển với nụ cười trên môi. Và còn nhiều nhiều lắm. Tất cả bây giờ đều đã quy tụ về một nơi, đó là gia đình mình anh. Để đến một lúc nào đó, em sẽ lại bày chúng ra, nâng niu, ngắm nghía và kể lại cho con nghe về "sự tích" của chúng.
Ngập tràn tình yêu.