Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2007

Chân thành

Hôm nay vào blog của Rùa, cứ ngẩn ngơ suy nghĩ mãi. Trong mắt chị, em là một đứa có kiến thức, thông minh và có rất nhiều tài lẻ. Nhưng nhiều khi, xét về một khía cạnh nào đó, chị có cảm giác em cứ như ở trên trời rơi xuống. Ngây ngô, ngờ nghệch.
Cứ tin tưởng mọi người, hết lần này cho đến lần khác, bỏ qua hết chuyện này cho đến chuyện khác để cố tạo dựng lại những ấn tượng tốt đã từng bị sụp đổ.
Nói em để rồi ngẫm lại đến mình. và thực lòng mà nói, phải cám ơn chồng mình đã tạo cho mình cái tính keo kiệt tình cảm. Anh chỉ có 3 người bạn thân, những người mà ngoài gia đình, vì họ, anh có thể hy sinh tiền bạc, tình cảm, thời gian và tất cả những gì anh có thể. Những người mà anh có thể ngồi cùng để nói, để uống, để chửi bới, để nhờ giúp đỡ mà không sợ ngày mai, ngày kia hay một lúc nào đó, họ quay lưng lại với anh, dùng những gì họ đã từng nghe để bôi nhọ anh.
Còn em, khi chưa nhiễm tật xấu ấy của anh, cũng đã từng là người quảng đại, cũng tin người đến ngu ngơ, đến độ bị họ bêu riếu, để thành đề tài nóng hổi mỗi khi có ai nhắc đến tên. Cũng may vẫn còn đứa ngu ngơ đến độ không tin nổi những điều ấy, em gái nhỉ.
Sống ở trên đời có ai dám nói mình sẽ không bao giờ gặp chuyện buồn, không bao giờ gặp khó khăn, không bao giờ thất bại và gục ngã. Nhưng cần biết bao 1 cánh tay, một lời nói, một sự giúp đỡ để họ có thể tiếp tục sống, tiếp tục yêu và được yêu.
Suy cho cùng, chị cũng bị tấn công như em nhưng chị dám chỉ mặt những người không tốt ấy để nói cho họ biết mình coi thường họ đến nhường nào.

1 nhận xét:

Khai Tam nói...

Cảm ơn lắm một tấm lòng!