Thứ Tư, 30 tháng 5, 2007

Sầm sơn

Phù, thế là hết 4 ngày nghỉ ngơi thư giãn. Mệt nhưng mà sảng khoái.
Chuyến đi tương đối là thành công tốt đẹp nếu như không gặp phải một vài sự cố nho nhỏ
- Lên tàu, mẹ lôi máy ảnh ra chụp. Lôi mãi mới thấy cái sạc pin, thêm tẹo nữa là cái túi nhỏ có pin và thẻ nhớ. Khua khoắng một hồi vẫn không thấy tăm hơi máy ảnh đâu. Hỏi ba thì ba: ơ, mọi lần mẹ vẫn chuẩn bị mà??? Hờ hờ, ôi điên.
- Điên quá nên nóng hay sao thế nhỉ? Nhưng mà không phải một mình nóng, cả toa đang xôn xao, điều hòa hỏng mất rồi. Ơn trời hôm nay thời tiết không đến nỗi khắc nghiệt lắm. nào hò dô kéo cửa kính vừa to vừa nặng xuống nào, rồi làm một lon bí đao mát lạnh. Rồi ăn cơm. Mà sao cơm trên tàu ăn lại thấy ngon miệng, con gái cũng chén hết gần 1 suất cơm. Đến Ninh Bình, máy lạnh vẫn hỏng. Nhưng trời mưa, không thành vấn đề.
- Đến ga Bỉm sơn, mưa to, mát mẻ, điều hòa lại chạy tốt. Lúc này thì mọi người lại kêu rét. Đúng là phức tạp quá, nóng cũng kêu mà rét cũng kêu. Kêu nhiều nhà tàu cho xì hơi lốp tầu bây chừ.
- Đến Sầm sơn, bị bảo vệ khách sạn mắng vốn, định kéo nhau đi tìm chỗ khác nhưng nhìn trời mưa mà ngán ngẩm, thôi ở tạm. May mà khách sạn cũng ổn, tiện nghi cũng tốt. Nhưng phục vụ thì chán, xã hội chủ nghĩa phải có tinh thần tự phục vụ là chính, nhỉ.
Bãi biển sạch, đẹp, con tha hồ chạy nhảy, bới đất bôi cát mà ko bị bố mẹ than phiền. Bẩn thì chạy xuống biển mà rửa người. Con gái thích lắm, chạy nhảy tung tăng, lao xuống nước ầm ầm, nhảy sóng. Mấy hôm ở biển con ăn tốt, mẹ không phải cáu kỉnh với con. Ba bảo cho Gấu ở đây 1 tháng đảm bảo lên vài kg. Con người ở đây cũng hiền lành, nhiệt tình và tốt bụng.
Nói chung là có một địa chỉ để thư giãn.

Không có nhận xét nào: