Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2007

Beomaxinh


Mình biết nó chưa lâu, cũng không có nhiều thời gian để dành cho nhau nhưng thực tâm mà nói trong trái tim mình luôn có hình ảnh 2 mẹ con nó.
Mấy hôm nay nó có chuyện buồn, mình biết, dù rằng chuyện buồn đối với nó không còn là một thứ gì đó khó định nghĩa.Nó tồn tại song song, cùng với nó 24h/ngày. Đôi khi mình tự hỏi, phải chăng nó đang phải trả giá cho sự nông nổi? Mà biết thế nào là nông nổi đây. Đã gọi là tình yêu thì không thể định nghĩa đúng sai. Nhất là vào hoàn cảnh của nó. Có một người quan tâm, chăm chút với vẻ hào hoa, bóng bẩy, làm sao mà tránh được.
Rồi nghĩ lại cuối cùng thiệt thòi vẫn là con, con gái nhỏ. Không hiểu có phải mình hiểu rõ hoàn cảnh của nó hay không mà mình luôn nhìn thấy nét tội nghiệp hiện lên trên gương mặt, nụ cười.
Thứ bảy Bống đến nhà Gấu chơi. cả 1 buổi chiều không có tiếng cãi vã hay tranh giành gì nhau. Cả 2 đứa đều ôn hòa, lành tính, biết nhường nhịn nhau. Chẳng thế mà Gấu bảo con thích chơi với bạn Bống nhất. Lúc tắm cũng bảo rủ Bống đến tắm cùng.

Không có nhận xét nào: