Thứ Tư, 20 tháng 6, 2007
Một năm ...
Hôm nay tâm trạng mình không được tốt. Sáng gặp sếp, sếp nói 23 này mình có thể ra đi. Tự nhiên thấy hụt hẫng, thấy trống trải và buồn. Nộp đơn thật đấy nhưng vẫn mong sao có thêm người để mình không phải ra đi, để vẫn được nhìn thấy những nụ cười, những khuôn mặt, những lời bông đùa yêu thương của đồng nghiệp.
Không hiểu mình sẽ thế nào nếu sáng sáng thức dậy, trong đầu không còn nghĩ đến mẫu, đến xử lý nước, đến nguyên vật liệu. Chắc là sẽ buồn lắm.
1 năm đã trôi qua thật nhanh, mới ngày nào ngơ ngáo vào Long An với cặp kính đen ngự trị trên mắt, nhớ câu trách cứ đầy yêu thương của mọi người, nhớ biết bao câu nói "cưng ơi". Mọi người đã tạo được cho mình một ấn tượng tốt đẹp, một cảm giác gần gũi đầy thương yêu. Không thể quên ánh mắt của những người trên xe buýt SG_LA hôm thứ 5 ấy, họ thấy mình khóc mà không hiểu vì sao. Đơn giản chỉ vì mình nghĩ đến ngày về HN.
Mấy hôm trước, vô tình nghe được cuộc nói chuyện của mọi người về sự ra đi của mình, nghe rồi thấy mắt cay cay. Ừ thì mình cũng không giỏi giang gì, không tài cán gì, nhưng cũng đã mang lại nụ cười, sự thoải mái, một ấn tượng gì đó cho mọi người. Rồi mai này đây khi không còn xuất hiện ở cty nữa, mình tin, mọi người sẽ nhớ đến Thảo, nhớ đến một người chưa từng biết khóc, luôn luôn mỉm cười, là nơi mọi người có thể nói chuyện, có thể tâm sự mà không phải ngần ngại.
Đến giờ phút này, mình có một niềm tự hào rất trẻ con, rất phụ nữ, từ trước đến giờ chưa ai trong phòng lại nhận được nhiều khoai, sắn, gạo ... những món quà quê đơn giản vậy thôi nhưng chan chứa sự cảm mến.
Một năm đôi khi quá dài để biến một người lạ thành một người quen, một người quen thành một người yêu, từ một người yêu trở thành một kẻ thờ ơ, lạnh lùng và vô cảm. Điều đó có thể được sao??
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

2 nhận xét:
Gấu ơi đừng buồn. Ở nhà một thời gian xả hơi đàn đúm với hội Ngựa của bác, chơi với Đông và đi chợ cho rùa cũng vui cực í :D
Thỉnh thoảng cũng phải buồn buồn, vui vui thì mới đúng là TeeDee chứ. Buồn quá lại sang "Thảo gấu, bế Đông" là lại thấy vui rồi.
Đăng nhận xét