Thứ Năm, 14 tháng 6, 2007

Suy nghĩ về một người Hà nội

Hà nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn

Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
Để con nước thả trôi câu lục bát
Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía hồ Tây vọng lại một câu Kiều

Hà nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ góc phố hàng me kỉ niệm
Nhớ buổi chia tay mắt đầy Hoa tím
Ngõ Hoa giờ hút dấu gót hài xưa

Hà nội mùa này vắng những cơn mưa...

Không có nhận xét nào: