Thứ Ba, 12 tháng 6, 2007

Kẹo kéo, táo xiên và thạch găng

3 món này giờ có đi tìm khắp các cồng trường chưa chắc đã thấy. Giờ nhiều loại kẹo ngon, có đứa trẻ nào thèm đoái hoài đến cái cục kẹo to bằng cái bát, vài xu được một đoạn bằng ngón tay.
Ngày bé, mình ở với ông bà, đi học hay được dúi cho vài hào lẻ. Hôm nào có nhiều thì được ăn kẹo kéo tơ vì được trộn với bột, làm bông xù lên. Cho vào mồm bột bay quanh mặt.
Quà bán trước cổng trường cũng chia làm 2 đẳng cấp, nhiều tiền thì được ăn thạch đen (cái này ngoài chợ vẫn có nhưng không thấy thèm thuồng như ngày trước), ít hơn thì ăn thạch găng, loại thạch làm từ lá găng có thể vặt đầy ở các bờ dậu. Thêm nước đường thả vài cánh hoa bưởi, thế là thành nước giải khát đặc sản.
Quà vặt nhiều tiền thì ăn táo xiên, đặc biệt hôm nào có sim thì sướng phải biết. ăn rồi thi nhau thè lưỡi xem lưỡi đứa nào tím hơn. Lâu lắm rồi không thấy bóng dáng quả sim nào. Hải Phòng có món bứa Đồ Sơn. Hình dạng như măng cụt nhưng có màu vàng, chua, nhiều nhựa. Đối với lũ học sinh cấp 2 ngày ấy, nó thành một món quà không thể thiếu mỗi khi ra biển.
Tự nhiên ngồi nhớ đến lũ bạn ngày xưa, lâu lắm rồi không gặp.

Không có nhận xét nào: