Thứ 7, nhận được tin nhắn mà rơi nước mắt. 7 năm đi làm, dù ở môi trường nào, mình cũng cố gắng sống sao cho hoà thuận, cho thân thiện với mọi người. Lúc làm quân cũng như khi làm tướng, đều sống đúng với bản chất của mình. Sai lầm của mình ở chỗ, mình nghĩ mọi người cũng đơn giản như mình, ai dè bị một phát đau điếng. Một đứa mình nghĩ đáng thương nhất, vô tư nhất, hồn nhiên và ngây thơ nhất lại chính là đứa mang lại cho mình nỗi buồn lớn nhất. Không phải sự khó chịu, bực tức mà là thất vọng, thất vọng thực sự trước sự ghê gớm ẩn sau những câu vâng dạ. Cũng có thể mình sắp ra đi, nó cũng không còn cần mình nữa.
Chồng thấy vợ mệt mỏi, cáu kỉnh cũng cố tìm cách cho vợ cười. Dưng mà không cười nổi. Tâm trạng nặng nề như đeo một tảng đá trước ngực. Đêm không ngủ yên, sáng dậy sớm đi làm, trưa về nằm xuống ngủ một giấc đến 6h tối. Cả nhà lang thang đi ra đường tìm cái bỏ vào bụng.
Hotrock là nơi mà mình luôn muốn đến. Ở đó có sự yên ả mà mình luôn tìm được cho mình. Muộn quá, hết mất chỗ rồi.
Thực sự cũng không muốn ăn, cho cái gì vào cũng thấy nghèn ngẹn. Đúng là hâm quá. Xã hội phải có người này người kia, cứ sống kiểu này chắc chẳng bao giờ hết buồn và thất vọng. Tự dưng thèm ăn cháo và nghe chửi. Rủ ngay con đi gặm tay gà, nó cũng hào hứng lắm. Cả nhà lôi nhau lên Lý Quốc Sư. Một bát chân gà, cánh gà và cháo. Mẹ ngồi gặm chân gà có cảm giác nuốt trôi cả sự mệt mỏi. Nhìn con gái tự xúc hết bát cháo ngon lành thấy sao mà sung sướng. Thôi thì thôi, thì kệ xác thiên hạ con nhỉ, cứ ở nhà chơi với con cho thanh thản.
Thứ Hai, 25 tháng 6, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét