Thứ Tư, 25 tháng 4, 2007

Bạn bè

Ngày xưa con nhỏ, bố bảo phải biết phân biệt bạn và bè. Bạn là để chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Bạn để an ủi, động viên, góp ý. Bè chỉ để nhậu nhẹt, shopping, bù khú. Nhưng ngày ấy nào có đủ lớn để hiểu những điều bố nói. Gần 30 tuổi, mới thấm dù chỉ ít thôi, nhưng cũng đủ để biết mình nên nhiệt tình với ai, chia sẻ với ai, tâm sự với ai. Và cũng để nhận ra một điều, là một người bạn tốt đã khó, tìm một người bạn chân thành còn khó hơn gấp nhiều lần.
Mình chơi với rất nhiều thành phần trong xã hội, thành đạt, thất nghiệp, du côn... Mỗi người có một cá tính, một cách sống, chơi với họ để mà học cái hay cũng như tránh không mắc phải những cái dở mà họ làm mình khó chịu.
Châu Giang, bản chất con không phải là người thích giao du như mẹ, càng không dễ thích nghi. Con khó hòa nhập nhưng đã chơi với ai là son sắt, như mẹ dùng từ " thủy chung ". Khi con 2 tuổi, có bạn thân ở lớp, làm gì cũng có nhau. Về nhà đọc truyện cũng có tên hai đứa. Bạn chuyển lớp, con buồn bã, không muốn đi học. Cô giáo cũ nghỉ cũng thời điểm này, con quay lại như những ngày mới tới lớp. Nước mắt ngắn dài. Mất 2 tháng để thích nghi lại.
Bây giờ con vẫn vui vẻ đến lớp, nhưng không còn nhắc đến chỉ 1 bạn như trước. Không hiểu sau này lớn lên, con có như vậy nữa không. Nhiều khi mẹ thấy lo, nếu con gặp phải chuyện không hay, gặp phải người bạn không tốt, liệu con có bị sốc không ????

Mỗi lần hỏi con thích đi chơi với ai, con lại trả lời: " Bống ". Bạn Bống của con đây.


2 nhận xét:

Khai Tam nói...

Chúc mừng blog mới. Rùa Bố đang kêu loè loẹt quá, sao không "hồng" thêm tí nữa đi :P

KT - thất nghiệp, du côn

Gia đình Gấu nói...

Ơ, Gấu mãi cũng phải có lúc mềm mại chứ.